Luận bàn về những hệ lụy của chữ "Lễ"
Nhiều ý kiến lo ngại rằng, bỏ khẩu hiệu “Tiên học lễ...” đồng nghĩa với việc nhà trường khước từ chức năng “giáo dục” (dạy dỗ), chỉ làm chức năng “đào tạo”. Khi các nhà khoa học giáo dục nhận thấy triết lý giáo dục Việt Nam hiện nay chưa thoát khỏi “bàn tay Phật Như lai” của quản lý tập trung, quan liêu. “Tiên học lễ’ sẽ lại được thay bởi một hô hào nào đó theo phong cách “một cỡ giày cho mọi cỡ chân”.
| Lễ nghĩa có thể hỗ trợ “nhồi sọ? |
Nếu trường học chỉ làm chức năng truyền đạt kiến thức, sẽ tắt đi hy vọng của nhiều phụ huynh về “mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương”. Đầu tắt mặt tối trong cuộc sống bon chen tại một thị trường nguyên thuỷ, nhiều cha mẹ vẫn mong đời con mình được củng cố nhờ học vấn. Hiện tại, có được học vấn cao vẫn được mường tượng là lối mòn duy nhất đưa đến thành đạt, thường không thể thiếu vòng nguyệt quế là “vinh quy bái tổ”.
Các nhà Trung Quốc học của Việt Nam từng cảnh báo: “đập tan cái nguyên lý quyền uy (principe d’autorité, ngụ ý về tư tưởng và học thuật) của Khổng Tử không phải dễ dàng”. Nhưng...
Khi nào bỏ “Tiên học lễ” trong môi trường giáo dục?
Khi các nhà quản lý giáo dục nhận thấy việc áp dụng hình thức, xa thực tế, các giải pháp đồng loạt, “một kích cỡ” (theo tiếp cận của Khổng giáo hay bất cứ hệ tư tưởng giáo điều và hoang đường nào) lên một quá trình đa dạng và phức tạp, như dạy và học ở Việt Nam hôm nay, đã không còn chân phương như một thời “đói cho sạch, rách cho thơm”.
Khi các nhà khoa học giáo dục nhận thấy triết lý giáo dục Việt Nam hiện nay chưa thoát khỏi “bàn tay Phật Như lai” của quản lý tập trung, quan liêu. Bằng không, “Tiên học lễ’ sẽ lại được thay bởi một hô hào nào đó theo phong cách “một cỡ giày cho mọi cỡ chân”.
Khi các nhà hoạch định chính sách không quên đeo kính cận để nhận thấy các mặt trái của đô thị hoá: làn sóng “di cư” về thành phố do người nông dân bị tách khỏi ruộng đồng trong tiến trình công nghiệp hoá “quảng canh”, tình trạng trẻ em phải bỏ học, tình trạng giáo quyền hoá trở lại (người dân đặt lòng tin vào tôn giáo/sức mạnh thần bí, do khủng hoảng lý tưởng và hình mẫu phát triển bền vững…).
Khi các nhà lãnh đạo giáo dục thôi thờ ơ với những quy luật phổ cập của một xã hội quá độ từ kinh tế đạo đức (moral economy) sang kinh tế thị trường, thôi tỏ thái độ gia trưởng đối với các tầng cấp dưới (ban giám hiệu trường, các thầy cô, phụ huynh, học sinh)…
Các bước làm lu mờ khẩu hiệu
Khi đã hội được điều kiện cần, có vẻ như không quá khó nói trên, phải tái xác lập công dụng hợp pháp của môi trường giáo dục, và tư cách của các tự nhiên nhân liên quan. Cụ thể là làm sao cho "trường ra trường, lớp ra lớp, thầy ra thầy, trò ra trò".
Trường không thể là nơi mà quạt trong lớp học chực rơi xuống đầu học sinh, kêu mãi chẳng ai chuyển, trong khi các khoản phụ thu thì đừng có nói chuyện trì hoãn việc đóng.
Thầy phải có mức lương tương xứng để lương tâm nhà giáo còn có cơ tồn tại. Học sinh một lớp chỉ nên có khoảng 25 em, để cha mẹ học sinh không phải tranh nhau mua sự quan tâm của cô dành cho con mình, hoặc tệ hơn, mua chỗ ngồi cho con. Các cháu đến trường đã được chuẩn bị tốt, không phải với kiến thức “đi trước một học kỳ” mà là một nhân cách tương thân tương ái, trau dồi từ vườn trẻ, mẫu giáo.
Phải lành mạnh hóa qui trình chi tiêu tiền ngân sách cho giáo dục công, không để con cháu học “chay” trong sự bất kính, hoặc vô cảm, với một nền giáo dục bị “rút ruột”.
Nên chăng, tạo một tiếp cận phi tập trung cho việc này. Bỏ ngay khẩu hiệu “Tiên học lễ” với những vùng, những trường tỏ ra xa lạ với "lễ" - thay bằng các khẩu hiệu mà tập thể giáo viên - phụ huynh - học sinh nghĩ rằng thích hợp với trường mình. Với những vùng, những trường mà văn hoá bản địa cho phép nhận thức mặt tốt của chữ "lễ" (lễ phép), có thể cứ để họ treo khẩu hiệu này cho đến khi người dân có ý kiến khác…
Nên chăng, tiến hành trong các trường THCS một cuộc trưng cầu ý kiến của học sinh các lớp lớn về một khẩu hiệu gần gũi với trái tim, khối óc của các em?
Nếu không bỏ, thì....
Trong trường hợp xấu vừa, các biến tướng của chữ "lễ" có thể giúp rèn đúc những thế hệ rô-bốt mù quáng, chỉ biết chấp hành, không có khả năng “đấu tranh trong nội bộ” như một thứ sức đề kháng cho tổ chức, hay nể nang, sợ “phạm huý”, nhắm mắt tuân theo những giáo điều.
Học giả Đông Âu chẳng hạn, nghĩ rằng người Việt có vẻ trọng lễ nghĩa, dẫn đến mức khá tuỳ tiện trong công việc, hay “linh động”, về thực chất là coi thường luật lệ, chuẩn mực, làm co hẹp khả năng tham gia vào các chuỗi giá trị của thế giới đương đại. Thêm một chút lươn lẹo… sẽ chỉ phù hợp với những giá trị “chợ Vòm”…
Trong trường hợp xấu nhất, có thể hình thành những nhân cách có “tầng dưới” là duy vật thô thiển, lý tài, do ảnh hưởng thị trường nguyên thuỷ “xã hội đen”; còn “tầng trên” là duy tâm mù quáng đến mức dị đoan, cuồng tín - biểu hiện của chủ nghĩa duy tâm thấm đẫm trong triết lý Khổng giáo.
Lê Đỗ Huy -
-
Nguyễn Thị Thúy @ 21:47 13/09/2012
Số lượt xem: 847
- LÁ ĐƠN XIN PHÉP NGHỈ HỌC LÀM "RUNG ĐỘNG" NGÀNH GIÁO DỤC (29/08/12)
- CHÚNG TA NỢ XÃ HỘI MỘT CUỘC CẢI CÁCH GIÁO DỤC (15/08/12)
- CÂU CHUYỆN NHỎ - DAY DỨT LỚN (05/08/12)
- Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams (04/08/12)
- Một vài suy nghĩ về giáo dục trong nhà trường phổthông hiện nay (04/08/12)
Độc giả tranh luận "lễ" với Lê Đỗ Huy
Những kiến giải rất táo bạo và mới lạ về chữ “lễ” của tác giả Lê Đỗ Huy đã làm bạn đọc VietNamNet dậy sóng với hàng trăm phản hồi gửi về. Độc giả coi đây là những phân tích mới, góc nhìn mới có vẻ ít nhưng lượng người muốn “dạy” lại cho ông về chữ “lễ” thì nhiều…
Coi “lễ” là đạo đức
Khác với những quan niệm về chữ “lễ” của tác giả Lễ Đỗ Huy, hầu hết độc giả không chỉ phản ứng gay gắt mà còn cho rằng ông hiểu không đúng về câu khẩu hiệu. Các ý kiến lý giải: “lễ” ở đây là lễ phép, lễ nghĩa, đạo đức…
Bạn đọc Trần Văn Minh phân tích: “Theo tôi nghĩ triết lý giáo dục " Tiên học lễ, hậu học văn " là một triết lý giáo dục rất sâu sắc của cha ông để lại, nó luôn luôn phù hợp với dân tộc ta. Theo tôi học lễ là học lễ độ, lễ phép, lễ nghi, lễ nghĩa, lễ giáo ... còn học văn là học văn học, văn hóa, văn minh ...tất cả đều học để làm Người.”
Một điều tương đồng là hầu hết các ý kiến của độc giả đều phân tích về chữ “lễ” theo cách hiểu tương tự như độc giả Trần Văn Minh. Chẳng hạn, bạn đọc Phùng Thanh: “Lễ là lễ nghi, là quy tắc ứng xử tối thiểu, là chào hỏi thưa gửi, dạ, vâng, cảm ơn xin lỗi ấy” và cho rằng “ Anh hiểu sai nên đưa những luận chứng sai hết cả rồi!”.
Một bạn đọc khác nhấn mạnh: “ Chữ Lễ, cần hiểu rằng nó ở trong Ngũ Thường của một nền tảng văn hóa cơ bản tạo nên rường cột xã hội, không chỉ trong xã hội phong kiến mà trong bất kỳ xã hội nào, chỉ có cách vận dụng cho đúng mà thôi.”
Chính vì vậy, một bạn đọc đã nhận xét: “Có lẽ cả cái đất nước này chỉ duy nhất một người hiểu như thế” và cho rằng tác giả Lê Đỗ Huy quá máy móc và cổ hủ. Có độc giả nhận xét, tác giả đã “cố ý bẻ cong chữ “lễ” theo hướng tiêu cực”, “bị ảnh hưởng của văn hóa phương Tây.”
Về những hệ lụy từ cách dạy chữ “lễ” mà tác giả Lê Đỗ Huy lý giải trong bài, độc giả Bùi Việt nhận định: “Chính sự đi xuống của con người làm cho câu nói bị hiểu sai lệch mà lại đi đổ thừa cho nó là không đúng đắn.”
Đến lúc phải nhìn lại?
Trong hàng loạt phản hồi thể hiện sự bức xúc gay gắt, độc giả Trần Việt Nam điềm tĩnh hơn đã nhận ra: Bài viết này có thể khó hiểu, khó nghe và gây bực bội cho nhiều người. Nhưng nếu bỏ qua những suy nghĩ cảm tính ta sẽ thấy rất nhiều ý kiến đúng đắn của tác giả. Đạo Khổng đã ảnh hưởng đến người Việt Nam quá nhiều, nó đã đem đến cho chúng ta quá nhiều khổ đau bởi những lễ giáo bắt con người phải phục tùng số phận. Đã đến lúc người Việt Nam chúng ta nên duy lí hơn để phát triển đất nước.
Tác giả Lê Đỗ Huy đã đề cập và kiến giải trong bài những nguyên nhân sâu xa của các vẫn nạn xã hội hiện nay. Cách kiến giải của ông rút ruột từ văn hóa, một sức mạnh chìm trong lòng xã hội khiến cho những cố gắng thay đổi một tệ nạn nào đó nhiều khi không có hiệu quả. Vì vậy, nhiều độc giả coi những kiến giải của ông khiến cho những “bóng đèn” trong đầu họ sáng bừng lên.
Độc giả Ngọc Phạm chia sẻ niềm vui sướng khi tìm ra câu trả lời cho bài toán của mình từ cái nhìn của tác giả Lê Đỗ Huy: “Bắt đầu hiểu ý bác Huy qua hai bài viết liên tiếp. Thật sự sâu sắc! Chắc bác phải đầu tư thời gian và nghiên cứu nghiêm túc trong một thời gian dài. Tôi cũng đã thử tìm nguyên nhân của chủ nghĩa cục bộ nhưng chưa tìm thấy nguyên nhân gốc rễ như bác” và “Hi vọng bài viết của bác được ai đó có tâm tham khảo.”
Độc giả Đào Ngọc Thái, người coi Khổng giáo là công cụ của độc tài phân tích: “Tư tưởng của Khổng Tử là tư tưởng ấu trĩ nhất và nó hoàn toàn không còn phù hợp với xã hội hiện tại. Từ việc phân tích tư tưởng này cho thấy nhiều điểu rất rất là vô lý nhưng vẫn được duy trì cho đến ngày nay khiến không biết bao nhiêu con người phải chịu khổ sở. Đặc biệt là phụ nữ. Thực tế những người thành công trong mọi xã hội đều làm việc không theo nguyên tắc của Khổng Tử và họ phải vượt qua sự chống đối từ rất nhiều người - số đông trong xã hội theo đạo Khổng Tử. Thực ra ở các nước phương đông nói chung và việt nam nói riêng. Ngay từ khi sinh ra ai ai cũng bị áp đặt bởi tư tưởng của Khổng Tử và nó cho dù bất kì ai không ít thì nhiều đều bị tư tưởng này chi phối. Chỉ những người có nhận thức cao mới có thể nhận ra được những nhược điểm của tư tưởng này và chống lại nó thôi.”
Nói về “lễ” trong giáo dục, bạn đọc Đạt cũng đồng tình với suy nghĩ của tác giả Lê Đỗ Huy: “Tiên học lễ, hậu học văn” nghe qua thấy rất là phải, nhưng nó tạo ra một khoảng cách giữa thầy và trò, thầy "người luôn ở trên" và được người ta hiểu lầm là "luôn đúng", trò "người luôn ở dưới" và được người ta hiểu lầm là "luôn phải nghe". Và khi "người luôn dúng" lạm dụng quyền để hành động ắt dẫn đến những hành động mang tính cá nhân được bảo vệ từ câu “Tiên học lễ, hậu học văn”, "người luôn nghe" xem đó là mặc định dù họ biết là ngoài qui định hay thậm chí không hợp pháp. Học sinh sẽ không dám khẳng định điều gì dần dà họ thụ động, thụ động là gánh nặng cho mọi công việc, kể cả việc học, làm xói mòn mơ ước, phí hoài cái đáng ra phải có.”
“Chữ “lễ” của Khổng Tử như thể lực hút mặt trời khiến các hành tinh quay quanh theo quỹ đạo. Nó tao sự ổn định nhưng cũng kìm hãm sự phát triển của xã hội. Như ai đó đã nhận xét: từ đời nhà Hán đến đời nhà Thanh hầu như Trung Quốc không có sự phát triển đáng kể nào.” Không nên quá câu nệ vào chữ “lễ", nhưng phá nó đi thì sẽ loạn hết, cũng không thể phá được vì Nho giáo ở Việt nam đang được xem như là một tôn giáo. Giữ (có mức độ) chữ “lễ” đồng thời sẵn sàng tiếp thu cái mới, điều này giống như thể một con tàu được đưa lên quỹ đạo rồi phóng tiếp vào vũ trụ. Có thể xem Nhật Bản là một mô hình như vậy.”- là ý kiến của một độc giả bổ sung thêm kiến giải của tác giả.
Kiến giải của tác giả Lê Đỗ Huy là tư tưởng mới để đánh giá lại đạo Khổng và khẩu hiệu được treo trên tất cả các trường học của Việt Nam hay chỉ là một cách mượn chữ “lễ” nói về những tiêu cực xã hội?
Hiện tại, với cách hiểu như lâu nay về câu nói này, tác giả không nhận được đồng tình của đông đảo độc giả nhưng có những độc giả đồng cảm về sự “cô đơn” của ông trong diễn đàn này và cho rằng: “Không phải ai cũng có cái nhìn như Đỗ Huy, khi nào họ phải có cơ hội tiếp xúc, chứng kiến và có thể sống và cảm nhận ở hai môi trường khác biệt thì lúc đó họ mới hiểu Đỗ Huy viết gì. Những tư tưởng lớn không thể ngồi dưới gốc cây Dâm Bụt.”
em http://cuongthonguyen.violet.vn/ kính thăm
Hì! Cám ơn Thọ Cương nhé! Chúc em một đêm an lành nha!!!