Gốc > Kỹ năng sống >

TÔI KHÙNG HAY TINH VI?

     Đã thành thông lệ, mỗi dịp lễ tết, các tập thể lớp của trường tôi đều hình thức tặng hoa chúc mừng thầy cô giáo. Trong mỗi bó hoa đều kẹp chiếc bưu thiếp xinh xinh, trong bưu thiếp là 1 phong bì. Số tiền không lớn, thể chỉ là 100 hay 200 ngàn đồng.

     Và thông lệ ấy đã trở thành thói quen cho cả học sinh và giáo viên, khóa này tiếp nối khóa khác. Việc nhận phong bì chúc mừng từ học sinh đã trở thành một việc hết sức bình thường. 

     Chỉ với riêng tôi, mãi vẫn không quen được sự bình thường ấy. Tôi không thể mỉm cười thanh thản nhận phong bì của học trò, khi biết đằng sau nụ cười của các em là những giọt mồ hôi của người mẹ làm osin xa nhà, của người cha làm phụ hồ mỗi sớm chiều.

      Tôi cũng không thể thanh thản nhận phong bì của các em, khi mà biết rằng chỉ cần mình quay lưng bước đi, sẽ tiếng xì xào, bàn tán của học trò: "Lớp mày đi bao nhiêu?"

     Tôi không giàu, cũng không chê tiền, nhưng cái tôi thực sự cần là sự kính trọng yêu quý của học trò, là sự gắn kết thiêng liêng trong sáng với học sinh.

     Vì vậy, tôi đã chỉ nhận hoa, mà gửi lại phong bì cho các em. Việc ấy, tình cờ một số giáo viên trong trường biết được, và họ đã xem tôi như một kẻ khùng, hoặc tinh vi, thích thể hiện.

      lẽ tôi đã khùng thật chăng, khi cứ khăng khăng muốn giữ những giá trị vô hình trong thời buổi tất cả các giá trị đang bị đo đếm bằng vật chất?

      lẽ tôi tinh vi thật chăng khi cứ một mình ngược dòng với quan niệm của số đông?

     Bỗng dưng, tôi thấy mình lạc lõng, cô đơn ngay trong tập thể mà mình vốn gắn bó và yêu quý!

      Điều đọng lại sau mỗi ngày lễ, với tôi, không chỉ là niềm vui, mà còn là sự trăn trở, liệu mình phải kẻ lập dị?

                                                                                                   Khôi Nguyên

Nhắn tin cho tác giả
Phạm Minh An @ 22:47 02/11/2012
Số lượt xem: 1038
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Sống như tác giả trong thời đại ngày nay thì đúng là "hâm nặng"! Khổ thật, muốn làm người tốt, sống đúng lương tâm và trách nhiệm sao mà khó vậy!?

Avatar

Hì! Minh An ơi! Mình cũng đã từng làm như vậy rồi mà. Nhiều khi mình còn kiếm cớ đi vắng...có khi ở nhà mà lại khoá cổng, đóng cửa trước...đã từng nhiều lần người hàng xóm phải gọi "Chị Thuý ơi, có khách đến chơi, gọi cổng...mà sao chị không ra..." Và biết nhiều lần như vậy nên cô hàng xóm chỉ cười nói với người nhà cô là chị Thuý... Có khi còn phải nói "hết lời"...còn phải "giằng co" nữa chứ... Hì! Chẳng biết có phải mình "hâm nặng" hay "tinh vi", hay...??? Nhưng rồi mình vẫn thấy thanh thản hơn...

Avatar

Trong thời đại ngày nay mà đồng tiền quyết định mọi mối quan hệ xã hội - "Tiền là tiên, là phật, là suwacs bật của tuổi trẻ,...." sống như chúng mình thì đúng là điên khùng thật! Nói ra chẳng ai khen mà còn bị chê là NGU đấy Phương Thúy ak!

Avatar

Hì! Có lẽ vậy! Nhưng mình tự cảm thấy dễ chịu hơn... Minh An à! Có nhiều lần HS chẳng biết làm sao, gửi hàng xóm..., có tốp thì đành để lại bó hoa trước cổng, có tốp để lại bó hoa và ghi thêm tên các bạn...Hì!!! Thôi NGU cũng được, mình còn NGU nhiều cái nữa mà...

 
Gửi ý kiến