Gốc > Tản mạn >

Nơi ấy bây giờ nắng vàng chói chang

Huế đang chuyển mình vào Đông, những cơn mưa mang theo hơi lạnh, Huế xưa nay vẫn vậy, mùa Đông gắn với những cơn mưa dầm dề lê thê. Mưa len qua hàng cây, mưa về trên mái ngói, những âm thanh rỉ rã, những khúc mưa tí tách bên ô cửa, bầu trời một màu xám bạc mưa giăng. Mưa Huế buồn lắm, buồn chi lạ, nó đã đi vào lòng tôi như một nổi niềm không biết tỏ cùng ai, như nhà thơ Tố Hữu đã viết:

"Nỗi niềm chi rứa Huế ơi

Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên."

Tôi thích đi giữa trời mưa để kiếm tìm những cung bậc trong kho tàng kỷ niệm, những cảm xúc dâng trào khi mùa Đông sang. Ô hay! Trời đang mưa hay tôi đang mưa từ trong lòng vậy? Tôi yêu những cơn mưa hay bởi lòng tôi có những cơn mưa không bao giờ tạnh? Tôi cũng không biết nữa, có ai mang dĩ vãng xưa đến trao cho tôi đâu, mà sao tôi mãi vương vấn mỗi độ trời nhỏ lệ rơi.

Những con phố cũ thân quen ấy bây giờ đã phủ đầy rêu xanh, đi qua năm tháng, đi qua bao mùa mưa tôi không còn tự trách mình đã không đi cùng người chung đường. Từ khi xa người, tôi vẫn yêu và nhớ những cơn mưa như ngày nào. Người đâu biết mưa giăng khắp phố phường, giăng kín luôn cả lòng tôi. Mưa muốn mượn tôi để quên người trong thoáng chốc, thế nhưng làm sao mà quên cho đỡ nhớ. Thôi đành ở lại cùng mưa mà hòa chung dòng vậy, mưa cả đất trời và mưa cả lòng người.

Khúc Nam ai Nam bình hòa lẩn trong tiếng mưa cứ nghe nhói nhói, mơ hò như một cơn đau. Mưa cuốn đi dùm tôi những tiếng thở dài, bao phiềm muộn trong tâm tưởng. Lặng ngắm mưa nhỏ từng hạt rơi trên Hoàng Thành, tôi chợt nhớ đến người, nơi ấy bây giờ nắng vàng chói chang lắm thì phải, thế mà tôi buồn hoài chi nữa tôi ơi.

                                                                                        Đan Chi


Nhắn tin cho tác giả
Đan Chi @ 20:36 23/11/2012
Số lượt xem: 1098
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Cô ơi, thưởng thức mưa Huế cô nhé, dù buồn nhưng cũng đọng lại trong lòng người lắm cô ạ

Avatar

"Mưa thương ai? Mưa nhớ ai?
Mưa rơi như nhắc nhở, mưa rơi trong lòng tôi"!!!

Đúng vậy, Đan Chi à! Mưa Huế thật buồn mà lắng đọng! Mưa mượn nỗi niềm để mưa! Nỗi niềm cũng mượn mưa để nỗi niềm! Và có lẽ chỉ có mưa mới cùng ta thấu tỏ hết nỗi niềm. Chứ ở nơi ấy đã chắc chi người ta cũng nỗi niềm đâu?! Thôi thì cũng may mà có mưa để cùng ta giải toả phần nào nỗi niềm luôn giăng kín tâm hồn mặc dù "Nơi ấy bây giờ nắng vàng chói chang"!!!

Rất cảm ơn Đan Chi đã sẻ chia nhé!

Avatar

Có lẽ "Mưa Huế" làm sản phẩm "độc đáo" cho những khách du lịch  đến Huế vào mùa này. Cái lạnh, cái mưa dầm lê thê, những vũng nước đọng và những chiếc lá cành cây rơi rụng trên đường càng làm cho khung cảnh trầm mặc hơn. Và  mỗi Huế vào đông du khách sẽ cảm nhận được những vẻ đẹp tiềm ẩn sâu lắng mà tiết trời đã ưu ái ban tặng cho nơi đây, mảnh đất kinh kỳ cố đô xưa.

 "Huế xa xôi mà Huế thật gần

Mưa qua khuấy động cõi tình nhân

Mưa siết tay cho tình thêm ấm

Mưa tạt vào lòng những bâng khuâng

Hỏi nhỏ, khi mô trời mưa tạnh

Huế buồn khẽ nói, biết khi mô

Có lẽ mưa tuôn chưa dứt hạt

Mưa hoài nên Huế đọng thành thơ"


Avatar

"Hỏi nhỏ, khi mô trời mưa tạnh

Huế buồn khẽ nói, biết khi mô"

Avatar

Nói nè! Mai mốt Anh ra đấy

Huế cười...! Mưa tạnh, trời quang luôn!!!

 
Gửi ý kiến