THU VỀ
Cơn mưa chiều nay đã đẩy cái nắng gắt, oi ả của mùa hè vào quá khứ nhường lại một bầu không khí mát dịu, hơi se buồn nhưng rất lắng đọng bình yên! Hình như mùa Thu đã về trên từng góc phố, hàng cây, trên từng khuôn mặt thơ ngây của những em bé cắp sách đến trường, trên từng gương mặt rất bình thường của người Hà Nội… Mùa Thu đến thật nhẹ nhàng êm dịu biết bao, ta có cảm giác tuyệt vời như một bàn tay của người mẹ hiền vuốt lên mái tóc thời ấu thơ.... Mùa thu đến mang cho ta bao nỗi niềm bâng khuâng, xao xuyến, bao nhiêu cảm xúc pha chút buồn miên man mà chẳng hiểu vì sao? Phải chăng, nói đến mùa Thu – mùa của màu lá vàng nhạt luôn pha trộn một cảm giác thắm đặm bao nỗi man mác, suy tư?!.
“Hà Nội giờ, mùa thu đã sang chưa?
Hương hoa sữa đã vấn vương trên phố
Và những giọt nắng thu nhỏ mật
Trải khắp phố phường cùng với lá thu bay “
Mùa Hạ ra đi chẳng chút vội vàng nên chẳng phải ai cũng có thể cảm nhận được mùa Thu đang tới. Có lẽ do ở Hà Nội ít người có được tâm hồn như mấy ông bà nghệ sĩ mà “lang thang hoài trên phố, bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường”! Hầu hết người ta phải gồng mình lên để sống trong cuộc đời đầy tất bật lo toan, những bon chen hối hả của cuộc sống mưu sinh không để cho họ có thời gian cảm nhận; Nhìn vào những dòng người trên đường, chỉ có thể cảm nhận được “năng lực điền kinh” của người Hà Nội nhiều đến mức nào, hầu như ai ai cũng “chạy”: Từ chạy trường, chạy lớp cho con vào mầm non, mẫu giáo, đến chạy công ăn việc làm, chạy chức, chạy quyền, chạy dự án, chạy khám chữa bệnh, chạy nhà tang lễ, thậm chí chạy cả chỗ chôn…. Chính vì vậy, chỉ khi sự hiện hữu của mùa thu thật rõ nét với những cơn gió heo may, với lá vàng xào xạc bay trên hè phố, với mưa ngâu, với chiều nhạt nắng vàng óng ánh xiên qua những bóng cây cổ thụ… thì người ta mới giật mình nhận ra rằng mùa hạ đã đi qua và mùa thu về từ khi nào, chẳng hay….

Thu về, Hà Nội đẹp trong từng góc phố của không gian và thời gian. Hà Nội mùa Thu không chỉ có chiều vàng nắng nhẹ, mà còn là mùa bàng thay lá đỏ, hoa lộc vừng đỏ thắm rủ bóng xuống hồ Gươm, những hàng cây đua nhau thay màu sắc lá; Những con đường rợp bóng cây vương vấn hương ngọc lan quyện với chút hanh hao của cái se lạnh đầu Thu. Mùa thu Hà Nội cũng là mùa cốm mới vì vậy, ta luôn có cảm giác thoảng trong gió có mùi thơm của cốm - mùi vị thanh tao của hương đồng nội quyện trong lòng phố cổ. Điều thú vị nhất là vừa được ngồi thưởng thức, nhâm nhi những hạt cốm xanh mềm ngọt tinh khiết với chén trà mạn, vừa ngắm phố phường Hà Nội ở một góc nhỏ thân quen. Cảm giác thật xốn xang đến lạ thường….
“Rồi hương cốm thu cứ nhè nhẹ bay
Từ đôi tay của cô nàng bán cốm
Hương cốm ấy đến giờ càng gợi nhớ
Cứ gợi thầm, nỗi nhớ Hà Nội ơi”
Hà Nội vào thu thật đẹp, cảnh sắc khí trời đều khiến con người ta muốn đắm chìm, muốn yêu thương và muốn quên lãng để hòa mình vào với thiên nhiên huyền ảo. Thu Hà Nội với những sắc màu vàng của cây cơm nguội, màu lá đỏ của cây bàng, màu trắng của hoa sữa thơm, màu xanh của cốm vòng… đã tạo nên một bức tranh thu tuyệt đẹp mà chẳng nơi nào có được!
Mùa Thu Hà Nội làm ta có thể cảm nhận với nhiều cung bậc cảm xúc. Hãy thả lòng mình tản bộ quanh hồ Gươm với một không gian thoáng đãng ven hồ bạn có thể cảm nhận rõ nhất những cơn gió giao mùa mang theo từng hơi thở của thu. Không gian thật yên bình và sâu lắng, dù là người Hà Nội hay khách du lịch đến đây đều cảm thấy thân thương gần gũi….
Trời xanh lắm, nắng vàng lắm và thu đang lặng lẽ sang nhẹ nhàng như bước chân ai ra phố, như ánh mắt dịu buồn trong man mác heo may.... Mùa thu Hà Nội đẹp quá em ơi, chỉ tiếc rằng mùa Thu này... thiếu vắng bóng hình em!!!
Hà Nội mùa này Thu đã sang
Cơn gió trút tán cây vàng lá đổ
Một mình anh ngồi bên cửa sổ
Rất nao lòng... khi đón nhận mùa Thu….

Phạm Minh An
Hà Nội vào Thu, tháng 8/2013
Phạm Minh An @ 13:33 21/08/2013
Số lượt xem: 5079
- LỜI CÁM ƠN (19/08/13)
- CHÀO MỪNG NGÀY THÀNH LẬP LỰC LƯỢNG CÔNG AN NHÂN DÂN (17/08/13)
- MỪNG NGÀY SINH BẠN NGUYỄN KIM HOA (14/08/13)
- MỪNG SINH NHẬT BẠN NGUYỄN NHƯ THÁI (13/08/13)
- NHỚ MÃI MỘT NGƯỜI CÔ (12/08/13)
Hà Nội Thu về đẹp làm sao
Gợi ta kỷ niệm tự thủa nào
Buổi chiều Tây Hồ trời se lạnh
Hơi ấm em hòa trong gió heo may...
""Thu về" Hà nội đẹp quá, em ơi
Chỉ tiếc rằng Thu này thiếu bóng em"
Nhưng hãy xem như có em trong chiều vắng
Để "Thu về" xao xuyến mãi con tim!!!
"Thu về" thật nhẹ nhàng mà lắng đọng, xao xuyến, bồi hồi...Cám ơn tác giả nhiều nhé!
Thu về, nhẹ lá vàng bay
Heo may thổi nhẹ, làm lay lòng người
Nhẹ nhàng, những hạt mưa rơi
Nắng thu vương nhẹ, nỗi buồn chơi vơi!!!
Đẹp quá ta yêu khoảnh khắc này.
Yêu trời vòm rộng nắng hoa tay.
Yêu làn mây trắng in trên áo.
Gió lùa là áo của em bay.
Theo anh, mùa thu nay đã về
Hoa cúc vàng tơ rợp đường đê
E ấp, xanh lơ màu mắt biếc
Lối nhỏ, này em đã hẹn thề
‘’Đúng là mùa Thu Hà Nội làm ta có thể cảm nhận với nhiều cung bậc cảm xúc’’, và Hà Nội với mỗi người là cảm nhận khác nhau; ‘’Thu về’’ của Minh An không ngơ ngác, mờ ảo, không thoang thoảng, phất phơ mà rõ lắm, e ấp, lắng sâu như tâm hồn người Hà Nội vậy; đúng như thầy Sơn Trà đã từng nói, ai đã từng có tuổi thơ và lớn lên ở Hà Nội mới cảm nhận hết được Thu Hà Nội đẹp như thế nào. Tôi cũng sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nên Hà Nội với tôi là chuông chùa Hồ Tây, là sương mù Quảng Bá, là hoa sữa, là hoa sấu, là hương cốm, xa hơn nữa khi nghe bà tôi kể là tiếng tàu điện leng keng, len lỏi khắp phố phường từ sáng sớm đến tối ì ạch trở về ga
Ngày trước, thỉnh thoảng khi ra Bờ Hồ ngắm những bức tranh của hoạ sỹ Bùi Xuân Phái được trưng bày ở triển lãm; không hiểu sao suốt đời ông chỉ vẽ về Hà Nội là phố, là thiếu nữ Hà Nội? mà không để ý tới Hà Nội đắm mình trong bia hơi, kẹt xe, nhà cao ốc xếp như bàn chông. Đến giờ, khi đi xa Hà Nội tôi mới hiểu và cảm nhận được, cũng như tình yêu Thu Hà Nội của Minh An giữa nét đẹp xưa và nay và những điều trăn trở… ước gì ngay lúc này, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, được thả hồn vào những cơn gió heo may, rồi co mình lại với chiếc khăn quàng cổ. ‘’Thu về’’ như chạm vào kỉ niệm của tôi. Tự nhiên tôi lẩm thầm hát.
''Tôi bồi hồi khi chạm bóng cửa ô
Như ngày xưa đôi lần chạm vai gầy áo mẹ
Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế.
Vội vã trở về, vội vã ra đi
Chẳng thể nào qua hết từng con phố
Nhưng còn đó mùa thu, mùa thu đầy gió…
"Em nói với anh mùa thu mỏng và mong manh dễ vỡ
Nên hai đứa mình nâng niu nhé, anh ơi!
Hà Nội mùa thu, nỗi nhớ cứ chơi vơi..
Để trong anh, trong em - Mùa thu dịu dàng lắm!
Thu Hà Nội, mình bên nhau cùng ngắm
Khoảng trời này tím ngắt cánh ti gôn
Anh kề bên em, nhận nhé - nụ hôn
Cho thu cứ dịu dàng, e ấp quá!
Em nhận lấy nồng nàn lời yêu trong gió
Của anh và thu đấy, tặng riêng em!".
"Thu về bừng sáng nhẹ nhàng
Khẽ khàng êm đậu mơ màng giọt sương
Tỏa chan vàng nắng vừng Dương
Lung linh giọt ngọc mai hường sáng trong
Đợi cùng Thu sớm ta mong
Dâng tràn phơi phới trong lòng khát khao
Nắng chan hương ướp ngọt ngào
Uống say mắt lá chênh chao Thu mùa
Là mơ là nắng vui đùa
Là niềm ao ước thực mùa ngọt say
Tỏa chao hương gió thu lay
Nắng chan chan đẫm dâng say hồn mình"!...
Mùa thu về thật là mau
Heo may nhè nhẹ gợi màu nhớ nhung...
Thu về Thuý nhớ ai không
TT nhớ Thuý ngóng trông từng ngày.
Thu heo may, gợi bao điều thương nhớ
Có một người, ngóng chờ Thúy từng giây
Cám ơn thu - gió heo may
Cho Tùng gửi nhớ từng ngày Thúy ơi!?

Thu về ta thả hồn theo gió
Khẽ khàng ngồi ngắm lá vàng rơi
Mà tâm hồn lạ thật, cứ chơi vơi...
Thương lá rụng hay thương đời ai đã...
Dẫu thế nào, ai ơi đừng buồn nhé
Cứ thầm thì, xao xuyến cùng chiều thu !
* * *
Văng vẳng tiếng Thanh Tùng buông lơi
Tùng nhớ ai mà Thanh lại lỡ lời
Ôi, cả đời ta cũng chẳng mơ ước
Huống chi nay xế bóng rồi Tùng ơi!
Quất cũng đùa theo gió cùng mây
Cùng heo may, thu về trong buổi sớm
Để chiều nay ta nghe lòng chống chếnh
Vui - buồn thấp thoáng giữa chiều thu!